支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
木工;工匠。
引《庄子·逍遥游》:“吾有大树,人谓之樗。其大本臃肿而不中绳墨,其小枝卷曲而不中规矩,立之涂,匠者不顾。”南朝 梁 任昉 《齐竟陵文宣王行状》:“先是震于外寝,匠者以为不祥,将加治葺。”
拼音:jiànɡ zhě
出自《庄子·逍遥游》,
解释是木工;工匠。
["①有手艺的人。如 ~人。木~。画~。能工巧~。②灵巧,巧妙。如 独具~心。③具有某一方面熟练技能,但平庸板滞,缺乏独到之处。如 ~气。"]详细解释
["①用在名词、动词、形容词、数词、词组后,并与其相结合,指人、指事、指物、指时等。如 读~。作~。二~必居其一。来~。②助词,表示语气停顿并构成判断句的句式。如 陈胜~,阳城人也。③这,此(多用在古诗词曲中)如 ~个。~回。~番。~边走。"]详细解释
jiàng xīn dú jù
qí zhě shàn zhuì
shùn tiān zhě chāng , nì tiān zhě wáng
ài guó zhě
mén zhě
kě zhě
zūn zhě
xiān qū zhě
bān jiàng
fā míng zhě
yuān jiàng
shī jiàng
yè zhě
jiàng huà
gào mì zhě
yú zhě qiān lǜ
sī xiăng zhě
guān zhě rú duǒ
jiăng jiàng
zōng jiàng
liáng gōng qiăo jiàng
jīn jiàng
yě zhě me
zhī zhě bù huò
shǐ zhě xǐ lǚ
shàn jiàng
jiàng zhuó
bēi jiàng
guān zhě rú shān
wáng mǔ shǐ zhě
zhú zūn zhě
băo zhuàng zūn zhě
kǒng tóng zhě
kūn lún shǐ zhě
chǐ xié jiàng
léi yīn zūn zhě