支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
对人孙子的敬称。
贤惠的子孙。
引明•李开先 《题思斋霍中丞祖母贞节褒扬卷》诗:“贤孙虽佐部,拜相竢宣麻。”
引清•厉鹗 《开平王孙种菜歌》:“沧桑抱节有贤孙, 钟阜 秋青人泪痕。”
["①儿子的儿子。如 ~子。~女。②跟孙子同辈的亲属。如 外~。侄~(侄儿的子女)。③孙子以后的各代。如 曾( zēng )~(孙子的子女)。玄~(曾孙的子女)。子~(儿子和孙子,泛指后代)。王~(贵族的子孙后代)。④植物再生成孳生的。如 ~竹(竹的枝根末端所生的竹)。⑤姓。","◎同“逊”。"]详细解释
["①有道德的,有才能的。如 ~明。~德。~能。~良。~惠。~淑。~哲。~人。圣~。礼~下士。②敬辞,用于平辈或晚辈。如 ~弟。~侄。~契(对弟子或朋友子侄辈的敬称)。"]详细解释
ér sūn
qī xián fū huò shăo
lóng sūn
xǐ zhái zhī xián
gāo xián
zhí wài sūn
qí xián
zhăng sūn
rén fēi shèng xián
dài xián
kě xián
xián gē
sūn qīng zǐ
réng sūn
xián shū
xián huò
tóng sūn
sūn páng
zài cóng sūn
sūn chuán fāng
sī xián yuàn
xián sūn
xiāng xián cí
xián miào
xián shǒu zōng
xián zhòng
jiă sūn
hài zhōng yǐn xián
shăng xián fá bào
cán xián hài shàn
hóu xiào xián
guăng nà xián yán
chóng sūn nǚ
gōng sūn shòu
zǐ sūn ruì
fú yīn zǐ sūn