支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
光焰;光华。
古印度对摩尼珠(即清净如意宝珠)的别称。
引唐•李群玉 《赠魏三十七》诗:“莫放焰光高二丈,来年烧杀杏园花。”唐•封演 《封氏闻见记·贡举》:“进士初擢第,头上七尺焰光。”
古 印度 对摩尼珠(即清净如意宝珠)的别称。
引《法苑珠林》卷四:“其土常有自然釜鍑。有摩尼珠,名曰焰光……置於鍑下,饭熟光灭。”
["①太阳、火、电等放射出来耀人眼睛,使人感到明亮,能看见物体的那种东西。如 阳~。月~。火~。~华(明亮的光辉)。②荣誉。如 ~临(敬辞,意含宾客来临给主人带来光彩)。~顾。~复。③使显赫。如 ~大。~宗耀祖。④景物。如 春~明媚。⑤光滑。如 ~滑。~洁。~泽。⑥完了,一点不剩。如 杀~烧~。吃~用~。⑦露着。如 ~膀子。⑧单,只。如 ~剩下一口气。⑨姓。"]详细解释
["①火光。如 光~。②火苗。如 火~。烈~。气~。"]详细解释
piàn guāng líng yǔ
yuè guāng rú shuǐ
guāng yuán gè shù
mù guāng jiǒng jiǒng
yóu guāng guāng
hé guāng tóng chén
jiǔ guāng xìng
là guāng guāng
mào guāng guāng
dēng guāng cuǐ càn
guāng guài
guāng zhú
shuǐ guāng liàn yàn
tóng guāng
shēng guāng
chì yàn
guāng qǐ
guāng guǐ
yǐn guāng
wăn guāng
guāng shăn
dào guāng dì
guāng yí
bào guāng biăo
yàn huī
guāng jì sǒu
guāng chăn
guāng bèi
bàn guāng qī
făn guāng zǐ
guāng diăn xiăn shì
fēng guāng yuè jì
tāo guāng liăn căi
huā guāng liǔ yǐng
chǔ míng guāng
míng guāng wă liàng