支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
传说洛中有大穴,有人误坠穴中,见有大羊,取髯下珠而食之。出而问张华。华谓:“羊为痴龙。其初一珠食之,与天地等寿;次者延年,后者充饥而已。”见《法苑珠林》卷四一引南朝宋刘义庆《幽明录》。后用为典故。
传说 洛 中有大穴,有人误坠穴中,见有大羊,取髯下珠而食之。出而问 张华。
引华 谓:“羊为痴龙。其初一珠食之,与天地等寿;次者延年,后者充饥而已。”见《法苑珠林》卷四一引 南朝 宋•刘义庆 《幽明录》。后用为典故。 五代 韩定辞 《答马彧》诗:“崇霞臺 上神仙客,学辨痴龙艺最多。”宋•苏轼 《次韵子由清汶老龙珠丹》:“天公不解防痴龙,玉函寳方出龙宫。”
["①傻,无知。如 ~人说梦。~钝。~愚。白~。②精神失常,疯癫。如 发~。~癫。③入迷,极度迷恋。如 ~心。~情。④谦辞,白白地。如 ~长( zhǎng )(说自己白白地比对方大若干岁)。"]详细解释
["①传说中的一种长形、有鳞、有角的神异动物,能走,能飞,能游泳,能兴云作雨。如 ~舟。~灯。~宫。~驹(骏马,喻才华出众的少年)。画~点睛。~蟠虎踞。②古生物学中指一些巨大的有四肢有尾或兼有翼的爬虫。如 恐~。③封建时代用作皇帝的象征,或称关于皇帝的东西。如 ~颜。~体。~袍。④姓。"]详细解释
hǔ jù lóng pán
lóng zhú
chī lăn
huó lóng xiān jiàn
lín hé zhăo lóng
jiāo lóng dé yún yǔ , zhōng fēi chí zhōng wù
lóng liáo
lóng luăn
lóng xué
wén xīn diāo lóng
féng mèng lóng
lóng shé fēi dòng
shuǐ lóng yín
bāo lóng tú
lóng tóu jù jiăo
lóng méi fèng mù
yī lóng
chī dìng
sā chī
lóng wén dāo
lóng năo xiāng
lóng yín fèng huì
dă fèng lāo lóng
pēng lóng páo fèng
lóng mén diào chē
lóng mén bào
fèng wǔ lóng pán
fèng wǔ lóng xiáng
fēi lóng běi dăo
diāo lóng kè
lóng xíng dá dá
yóu lóng xì fèng
diāo lóng huà fèng
lóng wěi chē
shuāng lóng xiăng yù
qīng lóng fú