支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
有病的人;衰弱的人。
引《魏书·长孙稚传》:“时 子彦 亦患脚痺,扶杖入辞。尚书僕射 元顺 顾相谓曰:‘吾等备位大臣,各居宠位,危难之日,病者先行,无乃不可乎?’”唐•韩愈 《祭十二郎文》:“孰谓少者殁而长者存,彊者夭而病者全乎?”
["①生物体发生不健康的现象。如 疾~。~症。~例。~痛。~情。~源。~愈。~变。~危。~逝。~榻。~残。②缺点,错误。如 语~。通~。弊~。③损害,祸害。如 祸国~民。④不满,责备。如 诟~。⑤烦躁,担忧:“郑人~之”。"]详细解释
["①用在名词、动词、形容词、数词、词组后,并与其相结合,指人、指事、指物、指时等。如 读~。作~。二~必居其一。来~。②助词,表示语气停顿并构成判断句的句式。如 陈胜~,阳城人也。③这,此(多用在古诗词曲中)如 ~个。~回。~番。~边走。"]详细解释
bìng shǒu
lái zhě bù shàn , shàn zhě bù lái
dāng jú zhě mí
wén zhě zé shé
jiē wěn bìng
biān zhě àn
táng niào bìng
băi hé bìng
shí zhě nán dé ér yì shī
shùn dé zhě chāng , nì dé zhě wáng
páng guān zhě xiào yìng
zhì bìng jiù rén
lái zhě bù jù
bìng cuì
bìng gēn
wáng zhě
qǐ zhě
bìng sǐ
liáo zhě
dāng shì zhě
shī bìng
qí zhě shàn duò
bìng fèi
bìng kǔ
bìng xiū
gāo bìng
guān zhě rú shì
bìng rù gǔ suǐ
zhì zhě yào shuǐ
zhě hăi zhèn
bìng zài gāo huāng
băo shòu gòu bìng
băo jiàn zūn zhě
wéi mó bìng
yuàn zhě shàng gōu
qiān zāi băi bìng