支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
指帝王对各地进行抚绥。
引《书·泰誓上》:“天佑下民,作之君,作之师,惟其克相上帝,宠绥四方。”《旧五代史·唐书·庄宗纪》:“朕夙荷丕基,乍平伪室,非不欲宠绥四海,协和万邦。”明•宋濂 《赠高丽张尚书还国记》:“今圣天子在上,雄兵百万,如雷如霆,有抗之者无不殞灭,然於守礼之国必宠绥而怀柔之,唯恐有所不及。”
宠爱而使其安定。
引《书经·泰誓上》:「惟其克相上帝,宠绥四方。」《旧五代史·卷三三·唐书·庄宗本纪七》:「朕夙荷丕基,乍平伪室,非不欲宠绥四海,协和万邦。」
["①爱。如 ~爱。~儿。~信。~幸。得~。失~。争~。②纵容,偏爱。如 别把孩子~坏了。③妾。如 纳~。④推崇。如 尊~。"]详细解释
["①安抚。如 ~抚。~远。~集(安抚和笼络)。~靖(安抚使平静)。②安好。如 顺颂台~(旧时书信用语)。③古代指登车时手挽的索。④古代的旌旗和旒。"]详细解释
suí yì
lóng chǒng
zhēng chǒng
yōu chǒng
chǒng mù
chǒng xìng
suí jìng
suí lǐ
suí wèi
suí yăng
suí yuán
chǒng ér
chǒng jī
jiăng chǒng
chóng chǒng
qī chǒng
chǒng jìn
chǒng fú
xiăn chǒng
fù chǒng
chǒng jì
líng chǒng
guāng chǒng
chǒng bāo
mén chǒng
shì gōng jīn chǒng
tuō chǒng
chǒng kuàng
chǒng shù
tiān chǒng
chǒng jiē
chǒng huì
chǒng huài
chǒng ài yǒu jiā
bù chǒng hé qǔ
yù chǒng shàn quán