支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
一作“杨雄”。西汉文学家、哲学家、语言学家。字子云,蜀郡成都(今属四川)人。汉成帝时为给事黄门郎。王莽称帝后,任太中大夫。早年以辞赋闻名,有《甘泉赋》、《长杨赋》等名篇。晚年研究哲学,仿《论语》和《易经》作《法言》和《太玄》。另有研究语言学的《方言》和吹捧王莽的《剧秦美新》等。明人辑有《扬侍郎集》。
["①簸动,向上播散。如 ~水。~场( cháng )。~汤止沸。②高举,向上。如 ~手。~帆。趾高气~。~眉吐气。③在空中飘动。如 飘~。④称颂,传播。如 ~言。~威。颂~。~弃。~名。⑤姓。"]详细解释
["①阳性的,与“雌”相对。如 ~性。~鸡。~狮。~蕊。~蜂。②强有力的。如 ~壮。~健。~伟。~厚。~浑。~劲。~奇。~踞。~视。~姿。~心。~关。~图。~辩。~才大略。③强有力的人或国家。如 ~杰(a.才能出众的人;b.才能出众)。~俊。英~。枭~。奸~。称~。"]详细解释
fēn fēn yáng yáng
wú míng yīng xióng
yīng xióng háo jié
yì qì yáng yáng
xióng jī bào xiăo
yáng tāng zhǐ fèi
qí mào bù yáng
xióng jiàn
qīng yáng
yáng chén
yáng biān
yuăn yáng
shēng yáng
yáng huō
xióng wén
yáng yú
zú gāo qì yáng
yáng xīn
cái xióng
háo xióng
xióng zăng
fèng yáng
tiān xióng
yáng zhì
yōu yōu yáng yáng
yáng méi shùn mù
huá jī zhī xióng
qiáng xióng
dà xióng fó
táo yáng
què yáng
yáng fēng bào yă
xióng kuò
xióng kuā
xióng liè
yăn è yáng měi